Min menu

Pages

ngày chồng tổ chức tiệc mừng thăng chức, mẹ chồng cố tình bắt tôi quỳ dưới sàn nhặt từng mảnh ly vỡ trước mặt hàng chục vị khách để chứng minh tôi chỉ là “người đàn bà nghèo may mắn được bước chân vào nhà họ”. tôi không khóc, cũng không van xin, chỉ lặng lẽ tháo chiếc vòng ngọc mẹ ruột để lại, đặt xuống bàn rồi đứng dậy rời đi. không ai hiểu vì sao vị chủ tịch giàu nhất bữa tiệc vừa nhìn thấy chiếc vòng đã tái mặt, lập tức ra lệnh đóng cửa toàn bộ sảnh tiệc và nói một câu khiến cả nhà chồng chết lặng: “ai cho phép cô ấy đeo thứ này?”

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: NHỮNG MẢNH VỠ DƯỚI CHÂN VÀ CHIẾC VÒNG NGỌC HUYỀN THOẠI

Trong không gian sang trọng và lộng lẫy của sảnh tiệc tầng thượng khách sạn năm sao tại Bắc Kinh, tiếng ly cốc chạm nhau vang lên lanh lảnh hòa cùng những lời ca ngợi rôm rả. Đêm nay là bữa tiệc mừng chồng tôi — Vương Khải — chính thức được bổ nhiệm làm Phó Tổng Giám đốc của Tập đoàn tài chính lớn nhất nhì thủ đô.

Đèn chùm pha lê rọi xuống những bộ âu phục đắt tiền và những chiếc váy dạ hội lấp lánh ánh kim. Thế nhưng, góc đứng của tôi — Lâm Thanh — lại chìm trong một khoảng tối đầy sự miệt thị và cay nghiệt.

— Mọi người xem này, con dâu tôi đấy! — Bà Vương — mẹ chồng tôi — cất cao giọng, cố tình hướng sự chú ý của hàng chục vị khách quý, đối tác làm ăn lớn về phía tôi — Sinh ra trong một gia đình thợ mộc nghèo rớt mồng tơi ở vùng quê tỉnh Sơn Đông, nếu không nhờ phúc đức của nhà họ Vương chúng tôi nhặt về ban cho một danh phận, thì đời nào nó bước chân nổi vào cái giới thượng lưu này?

Tiếng cười khúc khích, những ánh mắt dò xét, khinh bỉ từ các vị phu nhân và đối tác đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Tôi đứng lặng người, tay siết chặt tà chiếc váy đơn giản mà tôi đã cố gắng chọn lựa để không làm chồng mất mặt.

Vương Khải đứng bên cạnh, ly rượu vang trên tay đung đưa. Hắn không những không bênh vực vợ, mà ngược lại còn nở một nụ cười nhạt nhẽo, buông một câu lạnh lùng:

— Mẹ nói đúng đấy. Thanh à, cô phải hiểu rõ vị trí của mình trong cái nhà này. Đừng có tưởng kết hôn với tôi rồi thì quên mất gốc gác nhà quê của cô.

Bà Vương càng được đà lấn tới. Bà ta bước đến trước mặt tôi, tay cầm chiếc ly thủy tinh đựng rượu vang đỏ, cố tình lơi lỏng ngón tay.

"Choang!"

Chiếc ly rơi xuống sàn đá cẩm thạch vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh sắc nhọn bắn tung tóe, nước rượu đỏ lòe loẹt như vệt máu loang lổ ngay dưới mũi giày của tôi.

— Ôi chao, tôi vụng về quá! — Bà Vương che miệng cười giả lả, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi — Thanh này, cô cúi xuống, quỳ gối nhặt cho thật sạch từng mảnh vỡ này đi. Phải nhặt bằng tay không đấy nhé, để mấy vị khách quý đây thấy được sự "ngoan ngoãn, biết điều" của cái loại dâu nghèo may mắn như cô chứ!

Cả sảnh tiệc chìm vào một phút im lặng chết chóc. Ai cũng nín thở chờ đợi phản ứng của tôi. Sỉ nhục đến mức độ này, ngay trong ngày vui thăng chức của chồng, quả thực là sự tàn nhẫn đỉnh điểm.

Tôi không khóc. Không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Trên gương mặt tôi không hề có sự hoảng loạn hay van xin như họ hằng mong đợi.

Tôi chậm rãi đưa tay lên cổ tay trái, nơi có chiếc vòng ngọc phỉ thúy màu xanh huyết dụ thuần khiết đang đeo. Đây là di vật duy nhất mà người mẹ quá cố để lại cho tôi, thứ mà nhà họ Vương vẫn luôn thèm khát dò hỏi nguồn gốc suốt ba năm qua vì nghĩ nó có giá trị tiền bạc cao.

Tôi tháo chiếc vòng ngọc ra, đặt nhẹ nhàng lên chiếc bàn dài bày tráng miệng ngay bên cạnh.

— Cô... cô làm cái gì thế? — Bà Vương nhíu mày quát lớn — Đem cái thứ vòng giả mạo đó ra đây làm gì? Bảo cô quỳ xuống nhặt ly cơ mà!

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua gương mặt sững sờ của Vương Khải rồi dừng lại ở bà Vương. Giọng tôi bình thản nhưng vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng:

— Ly vỡ thì tự mà dọn lấy. Trò hề này, tôi không diễn cùng các người nữa.

Nói xong, tôi quay người bước thẳng về phía cửa sảnh tiệc.

— Cô đứng lại cho tôi! Đồ đàn bà vô ơn! — Bà Vương tức giận thét lên, giơ tay định lao tới túm tóc tôi.

Nhưng đúng lúc đó, một biến cố kinh hoàng xảy ra.

Từ phía cửa chính sảnh tiệc, một đoàn vệ sĩ mặc âu phục đen rầm rập tiến vào, tách đám đông ra hai bên để nhường đường cho một người đàn ông trung niên mang khí chất quyền uy tuyệt đối. Đó chính là ông Lục Trấn Quốc — Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Lục Thị, người có uy quyền tối cao chi phối toàn bộ thị trường tài chính Bắc Kinh, và cũng là vị khách mời danh dự tối nay mà cha con Vương Khải phải quất đuôi cúi đầu từ xa mới xin được thiệp mời.

Ông Lục Trấn Quốc bước vào với gương mặt lạnh tanh. Nhưng khi ánh mắt ông vô tình lướt qua chiếc bàn tráng miệng và khựng lại tại chiếc vòng ngọc phỉ thúy huyết dụ đang nằm lặng lẽ trên mặt bàn, sắc mặt vị tỷ phú bỗng biến đổi hoàn toàn.

Toàn bộ huyết dịch trong người ông như đông cứng lại. Đôi tay ông khẽ run rẩy, gương mặt từ ngạo mễ, uy nghiêm bỗng chốc trắng bệch, tái mét không còn một giọt máu.

Ông bước nhanh về phía trước như kẻ mất hồn, lướt qua mặt ba người nhà họ Vương trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Đúng lúc đó, quản lý khách sạn hớt hải chạy theo sau, còn ông Lục Trấn Quốc thì giơ tay ra lệnh cho toàn bộ lực lượng an ninh khóa chặt tất cả các cửa ra vào của sảnh tiệc.

Trước sự ngơ ngác, chết lặng của hàng chục vị khách quý và gia đình nhà họ Vương, vị chủ tịch giàu nhất Bắc Kinh quay phắt lại, cất giọng gầm lên run rẩy phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng:

— Dừng lại tất cả! AI CHO PHÉP CÔ HẤY ĐEO THỨ NÀY?!

CHƯƠNG 2: BÍ MẬT SAU LỚP VÒNG NGỌC VÀ SỰ TRẢ GIÁ ĐẦU TIÊN

Cả sảnh tiệc cao cấp chết lặng đi vì câu nói gầm lên đầy chấn động của Chủ tịch Lục Trấn Quốc. Không một ai dám thở mạnh. Tiếng nhạc du dương đã tắt ngấm từ bao giờ, chỉ còn lại tiếng điều hòa vù vù và tiếng thở gấp gáp của gia đình họ Vương.

Bà Vương mặt cắt không còn một giọt máu, bước lên trước vài bước, cười gượng gạo, cúi gập người chào nịnh nót:

— Lục... Lục Chủ tịch! Ngài... ngài nói gì thế ạ? Cái con nhỏ nhà quê vừa rồi là con dâu của tôi, nó không biết điều, mang cái vòng ngọc rẻ tiền ra đây làm trò cười cho thiên hạ. Ngài đừng để cái thứ đồ giả đó làm bẩn mắt!

Vương Khải cũng vội vàng chạy tới, cúi đầu sát đất, mồ hôi vã ra như tắm:

— Đúng vậy thưa Chủ tịch Lục! Con vợ cháu quê mùa, không hiểu chuyện gì cả. Cháu sẽ bảo nó vứt ngay cái vòng giả đó đi để không làm phiền đến ngài...

"Bốp!"

Một cái tát trời giáng vang lên giòn giã.

Nhưng người bị tát không phải là tôi, mà chính là Vương Khải!

Chủ tịch Lục Trấn Quốc giận dữ tột độ, bàn tay ông run lên bần bật, ánh mắt trừng trừng nhìn Vương Khải như muốn ăn tươi nuốt sống:

— Mày gọi cái gì là đồ giả hả?! Mày đui mù hay cái đầu toàn bã đậu mà dám mở miệng ra sỉ nhục báu vật của gia tộc họ Lục tao?!

Vương Khải ôm mặt ngã quỵ xuống sàn, miệng trào máu tươi, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra:

— Chủ... Chủ tịch Lục... Ngài đánh cháu làm gì ạ? Chiếc vòng đó rõ ràng là... là của con vợ cháu nhặt nhạnh được ở quê...

— Câm miệng! — Lục Trấn Quốc gầm lên, không thèm nhìn Vương Khải lấy một cái. Ông bước vội đến chiếc bàn, cẩn thận, run rẩy nâng niu chiếc vòng ngọc phỉ thúy huyết dụ lên như nâng trứng mỏng.

Dưới ánh đèn chùm pha lê, ông chăm chú nhìn vào vết khắc chìm cực kỳ tinh xảo hình một cánh hoa mai lồng ghép chữ "Lục" ở phía trong mặt ngọc — một dấu ấn độc quyền chỉ có duy nhất ba chiếc trên đời dành cho ba người thừa kế trực hệ của gia tộc họ Lục.

Hai mươi năm trước, đứa con gái út búp bê ngọc ngà của ông bị kẻ gian bắt cóc rồi mất tích biệt tích trong một chuyến du lịch ở miền Nam, mang theo chiếc vòng ngọc định tình độc nhất vô nhị này. Suốt hai mươi năm qua, ông đã lật tung cả Trung Quốc lên để tìm kiếm, chiêu mộ hàng ngàn người tài, dùng mọi nguồn lực khổng lồ để dò la tin tức, nhưng bặt vô âm tín.

Và giờ đây, chiếc vòng ấy lại đang nằm trên bàn tiệc của một gã tiểu nhân hợm hĩnh, bị gia đình gã ta miệt thị là "đồ nhà quê nghèo hèn"!

— Chiếc vòng này... — Lục Trấn Quốc quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu quét qua gương mặt tái mét của bà Vương và Vương Khải — Các người lấy nó ở đâu ra?! Nói!

Tôi đứng cách đó không xa, vẫn giữ thái độ điềm tĩnh tuyệt đối. Thực ra, từ năm mười lăm tuổi, trước khi qua đời, mẹ nuôi (cũng là người mẹ ruột đã cưu mang tôi ở vùng quê Sơn Đông) từng đưa cho tôi chiếc vòng này và dặn rằng đây là tín vật thân sinh của tôi. Bà dặn tôi khi nào trưởng thành và có đủ bản lĩnh, hãy tự mình tìm ra sự thật. Tôi chọn kết hôn với Vương Khải ba năm qua không phải vì yêu đương mù quáng, mà bởi vì qua các mối quan hệ làm ăn, tôi đã vô tình phát hiện ra gia đình họ Vương từng có liên quan đến một vụ chuyển nhượng tài sản mờ ám dính líu đến một gia tộc họ Lục ở miền Nam vào thời điểm tôi bị thất lạc. Tôi dùng cuộc hôn nhân này làm vỏ bọc để thâm nhập, điều tra toàn bộ chứng cứ tham nhũng, buôn lậu và trốn thuế của cha con Vương Khải.

Và đêm nay, chiếc vòng chính là chiếc chìa khóa mở tung toàn bộ hộp Pandora.

— Thưa... thưa Chủ tịch... — Bà Vương sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, ngã quỵ xuống đất, lắp bắp không thành tiếng — Cháu... cháu không biết gì cả! Là... là con Lâm Thanh đó mang theo khi bước chân vào nhà chúng cháu! Cháu chỉ nghĩ nó là đồ giả...

— Đồ giả ư? — Một giọng nói lạnh băng vang lên từ cửa sảnh tiệc.

Trợ lý cao cấp của Lục Trấn Quốc bước vào, tay cầm một tập hồ sơ mật dày cộp, kính cẩn giao cho ông chủ.

Lục Trấn Quốc lật nhanh từng trang giấy, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào mặt Vương Khải:

— Vương Khải, mày giỏi lắm! Mày tưởng mày leo lên chức Phó Tổng Giám đốc bằng thực lực sao? Toàn bộ các gói thầu, tài chính và quan hệ của mày trong tập đoàn tài chính vừa qua đều là do con gái tao — Lâm Thanh — âm thầm dùng mạng lưới đầu tư của nhà họ Lục bơm vốn ngầm vào để chống lưng cho mày! Mày không những không biết ơn, ngược lại còn cùng con mụ đàn bà đanh đá này sỉ nhục nó, bắt nó quỳ gối nhặt ly vỡ?

Cả sảnh tiệc lại một lần nữa bùng nổ trong tiếng gầm thét kinh hoàng.

— Cái gì?! Con dâu nhà họ Vương... là con gái của Chủ tịch Lục Thị sao?!

— Trời đất ơi! Vương Khải điên rồi sao? Chạm tay vào mỏ vàng mà lại đem đá ra ném!

— Nhà họ Vương tiêu đời rồi! Đắc tội với Lục Thị thì ở cái đất Bắc Kinh này chỉ có nước chui xuống đất mà sống!

Vương Khải trợn ngược mắt, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn bò lết trên sàn nhà, hướng về phía tôi mà van xin:

— Thanh... Thanh ơi! Vợ ơi! Anh sai rồi! Anh đui mù rồi! Em nói một tiếng với bác đi! Chúng ta là vợ chồng mà em!

Tôi cúi xuống, nhìn người đàn ông từng cao ngạo sỉ nhục mình giờ đây như một con chó rách dưới chân, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

— Vợ chồng? — Tôi lạnh lùng lên tiếng — Vương Khải, từ khoảnh khắc anh đứng nhìn mẹ anh bắt tôi quỳ xuống nhặt mảnh vỡ, giữa chúng ta đã chẳng còn gì ngoài bản đơn ly hôn đang chờ tòa phán quyết.

— Chưa hết đâu. — Lục Trấn Quốc bước đến bên cạnh tôi, ánh mắt đầy dịu dàng, thương xót của một người cha tìm thấy con gái thất lạc, nhưng ngay lập tức chuyển sang vẻ lạnh lùng tàn nhẫn khi quay sang nhìn cha con Vương Khải — Người đâu! Lập tức phong tỏa toàn bộ tài khoản của gia đình họ Vương! Thu hồi toàn bộ xe sang, nhà cửa mà tập đoàn chúng ta từng cấp cho tên phản chủ Vương Khải! Đồng thời, chuyển giao toàn bộ hồ sơ tham nhũng, trốn thuế và rửa tiền của cha con chúng cho cơ quan Cảnh sát Kinh tế!

— Không... Không thể như thế được! — Cha của Vương Khải từ hàng ghế khách mời ngã ngửa ra sau, hộc ra một búng máu rồi ngất lịm đi tại chỗ.

CHƯƠNG 3: HOÀNG HÔN CỦA KẺ HỢM HĨNH VÀ SỰ TRỞ VỀ CỦA CÔNG CHÚA

Mười lăm phút sau, sảnh tiệc lộng lẫy ban nãy giờ đây nháo nhác như một cái chợ chiều.

Tiếng còi xe cảnh sát hú vang dội ngay dưới sảnh tầng thượng khách sạn. Những chiến sĩ cảnh sát kinh tế mặc sắc phục nghiêm chỉnh bước vào, còng tay Vương Khải và cha hắn trước sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu Bắc Kinh.

Bà Vương bò lết đến chân tôi, gào khóc thảm thiết, hai tay chắp lại vái lạy liên hồi:

— Thanh ơi! Mẹ xin con! Mẹ lỡ lời! Mẹ là con hồ đồ, con chó dại! Con tha cho nhà họ Vương chúng ta đi! Cả đời nhà tao vất vả mới nuôi nổi thằng Khải nên người, con đừng đẩy nó vào tù! Mẹ lạy con!

Tôi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay bẩn thỉu của bà ta. Sự thương hại dành cho gia đình này vốn dĩ đã cạn kiệt từ lâu sau ba năm tôi phải chịu đựng sự khinh miệt, chà đạp dưới mái nhà đó.

— Lúc bà bắt tôi quỳ gối nhặt mảnh vỡ, bà có nghĩ đến lòng tự trọng của tôi không? Lúc các người hùa nhau sỉ nhục mẹ ruột và gốc gác của tôi, các người có nghĩ đến ngày hôm nay không? — Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, giọng nói bình thản nhưng sắc lẹm — Nhân quả tuần hoàn, báo ứng không bao giờ đến muộn. Những gì các người nhận được bây giờ, hoàn toàn xứng đáng với sự độc ác mà các người đã gieo rắc.

— Đưa bọn chúng đi! — Lục Trấn Quốc lạnh lùng ra lệnh.

Lập tức, hai cảnh sát kéo bà Vương đứng dậy, lôi xềnh xệch ra khỏi sảnh tiệc. Tiếng gào khóc thảm thiết của bà ta nhỏ dần rồi mất hút dọc theo hành lang tối tăm.

Vương Khải đi qua người tôi, gương mặt hắn xám ngoét, đôi mắt đờ đẫn tràn ngập sự hối hận tột cùng. Hắn mấp mé định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể bật ra những tiếng nấc nghẹn ngào vì nhục nhã trước khi bị còng tay đẩy đi.

Cả sảnh tiệc dần trở lại yên tĩnh. Các vị khách quý đều đứng nép sang một bên, cúi đầu kính cẩn chào tôi khi ánh mắt tôi lướt qua. Trò hề hợm hĩnh của nhà họ Vương đã chính thức hạ màn trong sự sụp đổ toàn diện.

Lục Trấn Quốc bước tới gần tôi. Vị tỷ phú quyền lực nhất Bắc Kinh lúc này hai mắt đỏ hoe, đôi bàn tay già nua run rẩy nâng lấy chiếc vòng ngọc phỉ thúy huyết dụ mà tôi đã đeo lại vào cổ tay.

— Con gái... con đã khổ rồi... — Giọng ông nghẹn ngào, dòng nước mắt muộn màng lăn dài trên gò má người đàn ông từng trải qua bao giông bão cuộc đời — Cha xin lỗi... suốt hai mươi năm qua, cha đã tìm con khắp nơi...

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, sự oán trách hay tủi thân trong lòng suốt bao năm qua bỗng chốc hóa thành những giọt nước mắt nghẹn ngào. Tôi khẽ gật đầu, đưa tay lau đi vết nước mắt trên khóe mắt ông:

— Cha, chúng ta về nhà thôi.

— Ừ, về nhà! Về nhà của chúng ta! — Lục Trấn Quốc mỉm cười qua làn nước mắt, siết chặt lấy bàn tay tôi.

Dưới sự bảo vệ của đoàn vệ sĩ đông đảo và sự kính cẩn của hàng loạt lãnh đạo tập đoàn lớn, tôi bước ra khỏi khách sạn. Đêm Bắc Kinh lộng gió, ánh đèn neon rực rỡ hắt lên bầu trời đêm không khí trong lành và tươi mới.

Chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng chờ sẵn ở sảnh chính. Tôi bước lên xe, nhìn lại thành phố phía sau qua ô cửa kính màu tối. Ba năm làm dâu nhẫn nhịn, chịu đựng sự miệt thị ở nhà họ Vương đã chính thức khép lại.

Từ giây phút này, Lâm Thanh không còn là "người đàn bà nghèo may mắn" trong miệng thiên hạ nữa. Tôi chính là người thừa kế duy nhất của đế chế Lục Thị, đứng ở đỉnh cao danh vọng và quyền lực. Mọi món nợ, mọi sự khinh miệt ngày hôm nay, tôi đã trả lại trọn vẹn. Một chương mới, kiêu hãnh và rực rỡ nhất trong cuộc đời tôi, chính thức bắt đầu.



‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét